Bạch Xỉ
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ riêng:
- Tên hiệu của một thủ lĩnh khởi nghĩa chống Pháp cuối thế kỷ 19: "Bạch Xỉ" là tên hiệu của Đoàn Thúc Mậu (còn gọi là Đoàn Chí Tuân), một thủ lĩnh khởi nghĩa ở vùng Quảng Bình, Việt Nam, trong phong trào Cần Vương.
- Tên gọi một triều đại tự xưng: "Bạch Xỉ" cũng là tên hiệu của vị hoàng đế (Long Đức Hoàng đế) do chính ông tự phong khi lập ra một triều đình riêng.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ riêng:
- Nghĩa quân của Bạch Xỉ đã lập căn cứ chống Pháp tại vùng Quảng Trạch.
- Dù tán thành Phan Đình Phùng, Bạch Xỉ vẫn không chịu hợp tác với cụ Phan.
Các cách sử dụng nâng cao
- "Thủ lĩnh Bạch Xỉ": Cụm từ dùng để chỉ nhân vật lịch sử này trong vai trò lãnh đạo.
- Thủ lĩnh Bạch Xỉ bị bắt vào năm 1896.
- "Triều đại Bạch Xỉ": Cụm từ ám chỉ chính quyền tự xưng ngắn ngủi do ông thành lập.
- Triều đại Bạch Xỉ tồn tại trong sự cô độc do không được giới sĩ phu ủng hộ.
Biến thể và từ gần giống
- Long Đức Hoàng đế: Danh hiệu hoàng đế do Bạch Xỉ tự xưng.
- Đoàn Thúc Mậu / Đoàn Chí Tuân: Tên thật hoặc tên gọi khác của nhân vật Bạch Xỉ.
Từ đồng nghĩa
- Thủ lĩnh khởi nghĩa: Người lãnh đạo một cuộc nổi dậy vũ trang.
- Nghĩa quân Cần Vương: Lực lượng chống Pháp trung thành với chiếu Cần Vương của vua Hàm Nghi, trong đó Bạch Xỉ là một thủ lĩnh.
Thành ngữ liên quan
(Không có thành ngữ phổ biến trực tiếp liên quan đến tên riêng này)
Lưu ý
- "Bạch Xỉ" là một danh từ riêng, luôn viết hoa chữ cái đầu.
- Từ này chủ yếu xuất hiện trong văn cảnh lịch sử, khi nói về phong trào chống Pháp cuối thế kỷ 19 ở Việt Nam.
- Phương pháp hoạt động của Bạch Xỉ (dùng tà thuật, mê tín) khiến ông bị cô lập so với các thủ lĩnh Cần Vương khác, đây là một đặc điểm lịch sử quan trọng khi nhắc đến tên hiệu này.
- (Đoàn Thúc Mậu, Đoàn Chí Tuân; ? - Hoà Minh, Quảng Trạch, Quảng Bình - ?) Năm 1855 hưởng ứng Chiếu Cần Vương, ông lập căn cứ chống Pháp. Tự lập triều đình riêng, lên ngôi lấy hiệu là Long Đức Hoàng đế. Tán thành và ca ngợi Phan Đình Phùng, nhưng lại không chịu hợp tác với cụ Phan. Do Bạch Xỉ thiên về dùng tà thuật mê tín tuyên truyền lôi kéo quần chúng nên không được các sĩ phu tán thành, đành hoạt động cô độc. Năm 1896 bị Pháp bắt, mất tại ngục